Chào mừng quý vị đến với website của cô Vũ Minh Liên
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
Phiên bản (4)
Vậy là cùng một lúc băng đảng của thị vừa bị mất thủ lĩnh - Tùng “he rô”, vừa mất một đại đệ tử, tên sát thủ số một của băng - Tính “dao mổ”, lại mất luôn cả mấy thằng lâu la có mặt trong trận huyết chiến ở sòng 21 hôm ấy chậm chân chưa kịp chạy trốn.

ảnh minh họa
Nếu thị không vững tay chèo, không tỏ rõ bản mặt thì khó mà lèo lái được thế giới ngầm mà Tùng “he rô” đã tạo lập nên. Thị phải căng mình ra để tính toán. Tất cả những kẻ dính líu đến Tùng lập tức được thị tổ chức cho đi trốn. Thị cũng không chịu ngồi yên để đối phương có thể thừa cơ ra tay. Thị mà lún lúc này thì bọn Lân “sói”, bọn Cộc “ba tai” sẽ giày xéo thị như giày xéo một con giun không hơn không kém. Giang hồ tàn khốc. Dấn thân vào chốn này chỉ có lên thang chứ không được xuống. Xuống thang là thân bại danh liệt. Thị quá hiểu cái quy luật khủng khiếp đó. Cũng may bên thị còn có những đứa như con Mỹ “chột”. Nó đã sát cánh cùng thị, tỏ rõ chí khí của một con ma đầu có một không hai ở cái thành phố Ngã ba sông này.
Và khi không còn Tùng nữa, thị đã lộ diện một khuôn mặt khác, khét tiếng hơn, trong giới giang hồ.
Nhiều người nghĩ rằng Tùng sa lưới thì phen này thị cũng hết thời. Một vài sòng bài dưới tay thị có biểu hiện chậm hồ hoặc ngả sang tay bảo kê khác. Điều này làm thị không chịu nổi. Thị trực tiếp mang dao đi dằn mặt. Vũ khí mà thị thường mang theo bên mình là con dao bầu chọc tiết lợn sáng loáng. Hình ảnh thị cùng con dao bầu đã trở thành biểu tượng của một nữ quái máu lạnh có một không hai trong giới giang hồ thành phố Ngã ba sông. Đi cùng thị thường có năm thằng đệ tử cực kỳ trung thành. Hai thằng luôn kè kè bên thị, còn ba thằng sẽ bảo vệ vòng ngoài. Ở sòng bài số 15 thị xử lý thằng chủ sòng bằng một hành động hết sức rùng rợn, đủ để làm rúng động cả hai chục sòng bài còn lại. Mấy thằng đệ tử ghì chủ sòng xuống, thị cầm ngón trỏ trái của hắn đặt lên bàn và con dao bầu của thị vung lên. Ngón tay trỏ văng ra đất trước những khuôn mặt xám ngoét của đám bảo vệ sòng. Thị nhặt ngón tay còn đang rỉ máu và co giật liên hồi đó lên, đặt vào trong chiếc đĩa vẫn dùng để chơi xóc đĩa. Thị tuyên bố: “Chậm hồ không có lý do thực chất là chống lại tao. Tao chặt của mày một ngón tay trỏ để mày đừng nghĩ đến chuyện phản thùng, đổi chủ”. Rồi thị úp cái bát vào, cầm đĩa đưa cho một tên đàn em, bảo: “Mang về”. Ba ngày sau thị cho người mang đến trả ngón tay cho chủ sòng với lời nhắn: “Đặt ở ngay phòng khách để hàng ngày nhìn thấy mà nhớ là đừng có nghĩ đến chuyện chậm hồ”. Ngón tay đó đã được thị cho vào một chiếc lọ thủy tinh có chứa dung dịch phoóc môn, đổ chì bọc kín lại.
Với đòn ra tay dữ dằn này, hầu hết các sòng bài còn lại đều răm rắp tuân theo thị. Một vài đối thủ của Tùng cũng định nhân cơ hội này để ra tay tranh đoạt địa bàn làm ăn và khuếch trương vòng ảnh hưởng giang hồ nhưng đều thất bại trước thị. Biết tin Lân “sói” định tổ chức phá động mại dâm Sóng Biển bằng cách cho người đến đòi gái. Thị mời Lân đến, chỉ vào một loạt các em chân dài đang phục vụ ở nhà hàng Sóng Biển, hỏi:
- Trong số những đứa này, anh định đòi đứa nào?
Lân chỉ vào Hồng “sư sư”, người với tần suất tiếp khách cao nhất động, nói: “Con bé này trước là do anh nhặt về. Nó làm ở chỗ anh mới được có mấy tháng thì lại chạy sang em. Tội nó nặng lắm. Anh nhất định phải kêu nó về quy án”.
Thị lại hỏi:
- Anh định quy án gì cho nó?
Lân “sói” đáp bằng giọng lạnh lùng:
- Nó làm cho em bao nhiêu năm thì trả lại cho anh bấy nhiêu thôi. Một ngày nó tiếp bao nhiêu khách, cứ thế mà nhân lên. Còn phần bên em hưởng lợi từ nó, anh không đòi, coi như nể tình anh em mình mà cho qua. Đấy là án tiền. Còn án hình thì tội trốn khỏi tay anh chắc cũng phải chặt tay hoặc chặt chân. Việc đó bên anh có nội quy hẳn hoi. Em cứ yên tâm, anh xét xử công minh, đúng người đúng tội.
Thị bảo:
- Được rồi. Anh cứ về đi. Đúng hai ngày nữa em sẽ mang trả con Hồng “sư sư” này cho anh.
Hai ngày sau, thị cho người chở một chiếc quan tài sang giao cho Lân “sói” với lời nhắn: “Anh cần người em trả người. Từ nay chúng ta không nợ nần gì nhau nữa”. Lân cùng đàn em mở quan tài ra. Cả bọn sững sờ trước một cái xác là nữ giới nhưng không thể nào nhận ra được là ai vì mặt đã bị đổ a xít biến dạng. Trước ngực xác chết có một tấm vải màu hồng thêu dòng chữ: Hồng Sư Sư. Lân vội tổ chức cho chôn cất, từ ấy trong lòng có ý ghê sợ thị, không còn ý định “đòi gái” để phá thị nữa.
Việc trả người trong quan tài của thị được đồn khắp giới giang hồ thành phố, khiến cho không một đối thủ nào dám coi thường thị. Thực ra cái xác đó không phải là Hồng “sư sư”. Thị chưa ác đến mức đi giết người vô lối như vậy. Thị xin Lân hai ngày là để có thời gian đi vào các nhà xác bệnh viện tìm mua một xác chết vô thừa nhận. Sau đó thị cho mặc quần áo của Hồng “sư sư” rồi đổ a xít làm khuôn mặt biến dạng. Trước khi đổ a xít vào mặt cái xác chết đó, thị thắp hương khấn vái, xin xỏ hẳn hoi. Sau đó thị còn cho người tìm ra manh mối gia đình của người chết, trả họ một món tiền lớn. Coi như thị đã sòng phẳng “mua” cái xác đó với một cái giá đủ để người nhà của họ phần nào đỡ đần cuộc sống, còn thị khỏi mang tiếng ác và không lấy đó làm điều phải ăn năn day dứt.
Thị cũng đã dốc sức chạy vạy cho Tùng ngay sau khi Tùng bị bắt. Nhưng mấy phiên xử đã diễn ra không như ý định của thị. Tùng vẫn phải lĩnh án tử. Đến nước này thì thị phải ra tay cướp tù.
Ngày mùng tám tháng tư sẽ là ngày người ta mang lệnh trích xuất vào trại giam đưa Tùng đi.
Trước đó mấy ngày thị gặp Nhân.
Thuy Kieu @ 10:42 17/03/2011
Số lượt xem: 308
- Phiên bản (3) (17/03/11)
- Phiên bản (2) (17/03/11)
- Phiên bản (1) (17/03/11)
Các ý kiến mới nhất